Wednesday, 29 August 2012

“Ơn của Thầy đã đủ cho con“


Trong nỗi cùng khổ của kiếp người, có những lúc ta vùng vẫy, quằn quại, thương đau, kêu cứu, cần sự giúp đỡ của một ai đó, nhưng cuối cùng, lời kêu cứu của ta lọt thỏm giữa không trung, không hồi âm, không lời đáp trả, lúc đó có thể là tuyệt vọng chồng chất trong tuyệt vọng?

Bỗng dưng ta nghe được lời thì thầm của Đức Giêsu, như Ngài từng nói với thánh Phaolô: „Ơn của Thầy đã đủ cho con“ (2 Cr 12, 9). Lời thì thầm nhưng đủ mạnh, đủ để ta tin tưởng, và đủ để cứu ta ra khỏi trạng huống của sự cùng cực, hố sâu tuyệt vọng giờ đây được lấp đầy bằng niềm hy vọng, sự tin tưởng và bình an.

Thánh Phaolô, sau khi nghe được lời thì thầm của Chúa: „Ơn của Thầy đã đủ cho con“, đã mạnh mẽ xác tín: „Vì khi  tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh“ (2 Cr 12, 10). Thật vậy, thể xác đôi khi bạc nhược, yếu đuối, sợ sệt…nhưng lại dưỡng nuôi và ẩn náu trong đó một tâm hồn đầy nghị lực, luôn muốn vươn lên, đạp đổ mọi ràng buộc phần „con“ trong ngôi vị „người“, nhờ ân sủng của Thiên Chúa và ý muốn cứu độ của Ngài.

Hy vọng, khi nghe lời nói thì thầm của Đức Giêsu hôm nay, mỗi người trong chúng ta cũng có thể nói được như thánh Phaolô: „Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi“ (Gl 2, 20), vì mỗi người đều được „Thần Khí Chúa ngự trên mình“ (Lc 4, 18).

CHỮ TÂM


Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người :


-Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.

                                                     - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:


- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.


Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.


 -St-



Friday, 3 August 2012

CẢM XÚC…


Cổ nhân nói không sai: „Ký ức là bao tử của tâm hồn“, những kỷ niệm vui, ta nhớ mãi, những kỷ niệm buồn, dù gột rửa mãi cũng khó phai! Vì thế mới có nhớ-thương-yêu-lưu luyến…đó cũng là những cung bậc của cảm xúc, những cảm xúc rất thật của con người, thiếu những cảm xúc này, con người đã không còn trọn vẹn?

Có những lúc cảm xúc thăng hoa, cả thế giới quá khứ ùa về trong ký ức, đầy tràn, hiện diện khắp mọi ngõ ngách của tâm hồn, tự nhiên con người cảm thấy yêu đời hơn, đáng sống hơn, hạnh phúc hơn; cảnh vật cũng có ý nghĩa và thân thiết hơn.

Nhưng tiếc thay, cũng có những lúc tâm hồn sầu não, gặp toàn nỗi buồn, lúc niềm vui và nụ cười vắng bóng, trước mặt là cả đại dương hiu quạnh, là sa mạc khô cằn của tình người, tình đồng loại, cảm thấy mình lẻ loi, nhỏ bé, mong manh.

Buồn - vui, hạnh phúc – cô đơn, thấy đời đáng sống - chán đời…là những cảm xúc thực tại của cuộc sống, nằm trong con người. Việc tạo ra cảm xúc hay chế ngự cảm xúc đều xuất phát từ con người, đôi khi do tác động của ngoại cảnh, của môi trường sống…

Như thế, con người vừa là tác nhân chủ quan vừa là khách thể khách quan của những cảm xúc trong cuộc sống, hy vọng chúng ta nhận được nhiều điều tích cực và giảm bớt những khiếm khuyết, tiêu cực, để thấy đời đáng sống, nghĩa là sống trong sự sung mãn của tình yêu, trong mối tương quan đồng loại thật khăng khít và dành cho nhau sự tôn trọng với phẩm giá cao quý của một nhân vị con người.

03.08.2012

Wednesday, 1 August 2012

CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN!


Cơn gió đến rồi đi, bông hoa sớm nở tối tàn, bình minh qua rồi lại nhường bầu trời cho hoàng hôn và cuối cùng là màn đêm buông xuống…mọi vật sinh sinh hóa hóa, đó cũng chính là quy luật vận hành của thời gian và vòng sinh tử của vạn vật.
Con người được sinh ra, đến thế giới này, hiện hữu, sống và lúc cuối đời, thân xác trở về với lòng đất, chịu cảnh hư nát, nhưng cái còn lại là hồn thiêng bất tử, vì „thác là thể phách, còn là tinh anh“.
Dù con người có lìa khỏi thế, nhưng lời nói, hành động, tính cách, phẩm chất của họ vẫn lưu danh với hậu thế, nghĩa là còn mãi với thời gian.
Chính vì điều này mà Wassili Suchomlinski đã đúc kết: „Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác“.

31.07.2012

NĂM THÁNG „TÀN NHẪN“ HAY „TỪ BI“?


Xem phim, lời thoại của một nhân vật làm mình chú ý: „Năm tháng rất tàn nhẫn nhưng cũng rất từ bi“. Nghe, đọc xong câu này lúc đầu thấy hay, ngẫm lại thấy chưa chuẩn xác?!

Vì năm tháng là cách gọi khác của thời gian, mà những sự kiện xảy ra trong thời gian là do tác động của con người, nếu không có sự tác động của con người sẽ không có sự kiện và thời gian cũng chỉ là thời gian, không có ý nghĩa gì hết. 

Thời gian như trang giấy trắng, con người ghi gì lên đó, con người sẽ có nó. Khi con người hiện hữu trong thời gian, tác động một sự kiện, cho nó có ý nghĩa, sự kiện sẽ gắn liền với thời gian và lúc đó thời gian trở thành cột mốc, nếu là quá khứ sẽ gọi là lịch sử, nếu đang xảy ra sẽ được gọi là hiện tại, những sự kiện nằm trong dạng tiềm thể được gọi là tương lai.

Nếu không có ý muốn, tác động và hậu quả của hành động con người xảy ra trong thời gian, thì thời gian là trang giấy trắng, chỉ là khách quan mà thôi. Nếu nói ý muốn, dục vọng, hành động của con người „tàn nhẫn“ thì đúng hơn. Vì khi nhận ra được hậu quả nghiêm trọng do mình gây nên, con người hối hận, quay về nẻo chính đường ngay, chính sự quay về đó sẽ đánh dấu lòng „từ bi“ qua hành động, biểu cảm của một con tim „sám hối“ …

Tóm lại, sự „tàn nhẫn“ hay „từ bi“ của con người diễn ra trong thời gian cũng do bởi tại „tâm“ mà ra, nếu „tâm“ trong sáng, ý muốn ngay thẳng, hành động tốt, kết quả sẽ tốt. Nếu ý muốn đen tối, lòng dục vô độ, hậu quả sẽ khôn lường, lúc đó thời gian sẽ bị bôi bẩn và khó có thể gột rửa sạch!

26.07.2012

Tuesday, 31 July 2012

TUYỆT VỜI HAI TIẾNG: CON NGƯỜI


Nếu có 5 phút để suy tư về con người, chúng ta có thể bắt đầu từ đâu nhỉ?

Trước tiên, con người là một kiệt tác được Thiên Chúa tạo dựng theo hình ảnh của Ngài (x. St 1, 27). Nhưng xét cho cùng, con người được sinh ra bởi cha mẹ - những người trực tiếp cộng tác với Thiên Chúa trong việc truyền sinh – vì thế, con người được sinh ra trong tội, nhưng vươn lên trong sự thánh thiện.

Con người là một thể duy nhất xác hồn. Hồn bất tử trong một thể xác khả tử. Có lý trí, có tình cảm, yêu ghét, giận hờn. Có lương tâm để phân biệt phải trái. Có những mối tương giao tạo thành hợp quần xã hội. Có trái tim như là nguồn của mọi tình yêu thương, cũng chính nơi đó - con tim, tâm hồn hay lương tâm - chính là nơi con người và Thiên Chúa gặp gỡ nhau (x. GS,16).

Dưới nhãn quan triết học, mỗi người là một cá thể duy nhất, đặc biệt, có ngôi vị, nhân vị không thể bị thay thế.

Con người: bao gồm phần „con“, nghĩa là cũng một giống loài, có bản năng sinh tồn, được nối kết với phần „người“ là hình ảnh của Thiên Chúa. Không những thế, con người còn là một „huyền nhiệm“, một hữu thể sống động.

Con người còn là chủ thể của mọi nguồn cảm hứng, phát minh khoa học, nhưng cũng từ đó phát sinh những điều ghê tởm xấu xa. Chính vì những tội lỗi xấu xa đó mà con người được chính Thiên Chúa, Đấng tác thành nên mình cứu chuộc.

Điều đặc biệt hơn nữa, mọi cử động, sinh hoạt thường ngày của con người đều diễn ra trong sự quan phòng của Thiên Chúa: „Chính ở nơi Ngài mà chúng ta sống, cử động và hiện hữu“ (Cv 17, 28).

Con người – một huyền nhiệm, nếu có ai đó dành suốt cả cuộc đời để suy tư về nó cũng chưa chắc đã khám phá hết, vì thế, nếu chỉ dành 5 phút thì thấm thía vào đâu các bạn nhỉ? Mình khởi sự 5 phút và dành 5 phút nối liền nhau kế tiếp cho các bạn nhé!

Tuesday, 27 September 2011

TÌNH YÊU & TÌNH NGƯỜI

Một ngày mùa hè nóng nực, tình cờ gặp em, một người chưa hề quen biết, không phải trên mảnh đất hình chữ S mà ở một phương trời xa. Sau đôi lần nói chuyện, cuối cùng cũng hiểu chút ít … về em. Góp nhặt những mảnh vụn của câu chuyện, anh có đôi điều suy nghĩ về tình yêu và tình người, xem đây như một lời động viên gửi đến em.

Mọi tương quan giữa người với người nếu không xuất phát bởi tình người thì cũng có chung cội nguồn là tình yêu, bởi tình yêu được xây dựng trên nền tảng là tình người và có khi ngược lại. Tình người hay tình thương, còn được hiểu là tình bác ái, nghĩa là lòng yêu thương trải rộng, yêu thương hết mọi người, không trừ ai. Tình yêu thì có khác chút đỉnh. Ngoại trừ tình yêu dành cho Thượng Đế, cha mẹ, anh chị em thân thuộc, bất cứ khởi đầu nào của tình yêu nam nữ, đều có sự gặp gỡ, dù là trực tiếp hay gián tiếp, sau đó phát sinh tình cảm, rồi chuyển thành tình yêu.

Và em, vì là con gái, mang trong mình con tim khát khao của tuổi trẻ, cũng muốn yêu và được yêu. Nếu con cá cần môi trường nước để sống và để khám phá, thì con người cũng cần tình yêu làm chất xúc tác để tồn tại. Rồi bỗng một ngày đẹp trời, em bước vào thế giới yêu. Rất có thể ngày hôm đó tiết xuân dịu mát, hoa nở tươi, thoảng áng mây chiều đong đưa…em tìm được nửa kia của mình, thế là „cảm“, rồi yêu. Khoảng thời gian đó, đối với em, chắc chắn rất đẹp, rất lãng mãn, mọi thứ dường như trở nên dễ thương, lung linh, sắc thắm…

Nhưng tiếc thay, mọi sự đều có thể diễn ra trong thời gian. Vì con người chỉ có thể biết được quá khứ, không rõ ở thời điểm hiện tại, càng mù mờ ở „thì“ tương lai! Ai cũng biết tình yêu vốn cao quý, nếu không biết trân trọng, gìn giữ, tình yêu sẽ dần dần vuột khỏi tầm tay. Có thể do hoàn cảnh đưa đẩy hay một tác nhân ngoại cảnh nào đó, nhưng cũng có thể do lòng người toan tính, do dự hay trong tình trạng „tiến thoái lưỡng nan“, thế là đành ngậm ngùi nhìn tình yêu nói lời tạm biệt. Tình yêu đi rồi, tình người có còn được gọi tên?!

Em, một cô gái vui tính, giờ phảng phất nỗi buồn, như con bướm chưa kịp khoe sắc trong chiều xuân đã gặp cơn mưa xối xả buổi trưa hè, thế là tình hết, lòng đau…Nhưng cũng rất may, người ta nói: thời gian là phương thuốc có thể chữa lành mọi vết thương, điều này thật ứng nghiệm với em. Cứ một khi ta đánh mất một cái gì đó, ta lại nhận được một hay nhiều điều khác. Tuy nhiên, trong tình yêu không ai áp dụng mệnh đề „biện chứng pháp“, vì nếu cứ xây dựng tình yêu theo logic biện chứng, con người chẳng bao giờ tìm kiếm và sở hữu được tình yêu đích thực.

Phải chăng, cứ kinh qua một sự kiện, ta có thêm một kinh nghiệm để sống, dù đây chỉ là điều bất đắc dĩ thôi, chứ chẳng ai lấy đời mình ra làm thí nghiệm?! Từ giả thiết này, qua những gì đã xảy ra với em, anh nhận ra được em đã nhìn đời và nhìn người cách cẩn trọng hơn, nhưng cũng bao dung hơn, sâu sắc hơn. Mỗi bài học của cuộc đời, dầu muốn dầu không, ta không mua, cũng không trả bằng tiền, nhưng phải trả bằng nhiều thứ khác quý giá hơn, không tiện nói ra, nhưng ai cũng có thể thấu hiểu…

Từ những điều đã suy nghĩ trên, anh muốn nói với em mấy điều:

- Cuộc đời như dòng sông, có lúc trong, lúc đục, có lúc uốn quanh, có khi lại xuôi một dòng. Có thể tình yêu cũng vậy, cho dù chảy như thế nào, nhưng vẫn ước mong cho dòng sông tình yêu của em cứ chảy mãi và đừng bị ngắt quãng bởi ai đó cố tình chia cắt hay đắp đập, ngăn sông.

- Có thêm một người trong cuộc đời, em có thêm một người để yêu thương, nhưng nếu thiếu đi một người, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và không có nghĩa đời em không còn đáng sống.

- Có nhiều cơ hội trong cuộc đời, chỉ sợ em không nhận ra để đón lấy.

- Có nhiều người tốt để yêu thương, chỉ sợ em không đủ kiên nhẫn để tìm kiếm.

- Có nhiều người quan tâm, yêu thương, chia sẻ những vui buồn với em, chỉ sợ em không biết họ để nói lời cám ơn…và còn nhiều điều nữa để em khám phá mỗi ngày.

Cuối cùng, chúc em hiểu được ý nghĩa của câu trong bài hát „Tình yêu, tình người“: „Nếu phải mất tất cả những gì tôi đang có, thì với TÌNH YÊU, tôi làm lại từ đầu“…

Hoan Nguyen, 27.09.2011
Viết tặng một người