Tuesday, 27 September 2011

TÌNH YÊU & TÌNH NGƯỜI

Một ngày mùa hè nóng nực, tình cờ gặp em, một người chưa hề quen biết, không phải trên mảnh đất hình chữ S mà ở một phương trời xa. Sau đôi lần nói chuyện, cuối cùng cũng hiểu chút ít … về em. Góp nhặt những mảnh vụn của câu chuyện, anh có đôi điều suy nghĩ về tình yêu và tình người, xem đây như một lời động viên gửi đến em.

Mọi tương quan giữa người với người nếu không xuất phát bởi tình người thì cũng có chung cội nguồn là tình yêu, bởi tình yêu được xây dựng trên nền tảng là tình người và có khi ngược lại. Tình người hay tình thương, còn được hiểu là tình bác ái, nghĩa là lòng yêu thương trải rộng, yêu thương hết mọi người, không trừ ai. Tình yêu thì có khác chút đỉnh. Ngoại trừ tình yêu dành cho Thượng Đế, cha mẹ, anh chị em thân thuộc, bất cứ khởi đầu nào của tình yêu nam nữ, đều có sự gặp gỡ, dù là trực tiếp hay gián tiếp, sau đó phát sinh tình cảm, rồi chuyển thành tình yêu.

Và em, vì là con gái, mang trong mình con tim khát khao của tuổi trẻ, cũng muốn yêu và được yêu. Nếu con cá cần môi trường nước để sống và để khám phá, thì con người cũng cần tình yêu làm chất xúc tác để tồn tại. Rồi bỗng một ngày đẹp trời, em bước vào thế giới yêu. Rất có thể ngày hôm đó tiết xuân dịu mát, hoa nở tươi, thoảng áng mây chiều đong đưa…em tìm được nửa kia của mình, thế là „cảm“, rồi yêu. Khoảng thời gian đó, đối với em, chắc chắn rất đẹp, rất lãng mãn, mọi thứ dường như trở nên dễ thương, lung linh, sắc thắm…

Nhưng tiếc thay, mọi sự đều có thể diễn ra trong thời gian. Vì con người chỉ có thể biết được quá khứ, không rõ ở thời điểm hiện tại, càng mù mờ ở „thì“ tương lai! Ai cũng biết tình yêu vốn cao quý, nếu không biết trân trọng, gìn giữ, tình yêu sẽ dần dần vuột khỏi tầm tay. Có thể do hoàn cảnh đưa đẩy hay một tác nhân ngoại cảnh nào đó, nhưng cũng có thể do lòng người toan tính, do dự hay trong tình trạng „tiến thoái lưỡng nan“, thế là đành ngậm ngùi nhìn tình yêu nói lời tạm biệt. Tình yêu đi rồi, tình người có còn được gọi tên?!

Em, một cô gái vui tính, giờ phảng phất nỗi buồn, như con bướm chưa kịp khoe sắc trong chiều xuân đã gặp cơn mưa xối xả buổi trưa hè, thế là tình hết, lòng đau…Nhưng cũng rất may, người ta nói: thời gian là phương thuốc có thể chữa lành mọi vết thương, điều này thật ứng nghiệm với em. Cứ một khi ta đánh mất một cái gì đó, ta lại nhận được một hay nhiều điều khác. Tuy nhiên, trong tình yêu không ai áp dụng mệnh đề „biện chứng pháp“, vì nếu cứ xây dựng tình yêu theo logic biện chứng, con người chẳng bao giờ tìm kiếm và sở hữu được tình yêu đích thực.

Phải chăng, cứ kinh qua một sự kiện, ta có thêm một kinh nghiệm để sống, dù đây chỉ là điều bất đắc dĩ thôi, chứ chẳng ai lấy đời mình ra làm thí nghiệm?! Từ giả thiết này, qua những gì đã xảy ra với em, anh nhận ra được em đã nhìn đời và nhìn người cách cẩn trọng hơn, nhưng cũng bao dung hơn, sâu sắc hơn. Mỗi bài học của cuộc đời, dầu muốn dầu không, ta không mua, cũng không trả bằng tiền, nhưng phải trả bằng nhiều thứ khác quý giá hơn, không tiện nói ra, nhưng ai cũng có thể thấu hiểu…

Từ những điều đã suy nghĩ trên, anh muốn nói với em mấy điều:

- Cuộc đời như dòng sông, có lúc trong, lúc đục, có lúc uốn quanh, có khi lại xuôi một dòng. Có thể tình yêu cũng vậy, cho dù chảy như thế nào, nhưng vẫn ước mong cho dòng sông tình yêu của em cứ chảy mãi và đừng bị ngắt quãng bởi ai đó cố tình chia cắt hay đắp đập, ngăn sông.

- Có thêm một người trong cuộc đời, em có thêm một người để yêu thương, nhưng nếu thiếu đi một người, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và không có nghĩa đời em không còn đáng sống.

- Có nhiều cơ hội trong cuộc đời, chỉ sợ em không nhận ra để đón lấy.

- Có nhiều người tốt để yêu thương, chỉ sợ em không đủ kiên nhẫn để tìm kiếm.

- Có nhiều người quan tâm, yêu thương, chia sẻ những vui buồn với em, chỉ sợ em không biết họ để nói lời cám ơn…và còn nhiều điều nữa để em khám phá mỗi ngày.

Cuối cùng, chúc em hiểu được ý nghĩa của câu trong bài hát „Tình yêu, tình người“: „Nếu phải mất tất cả những gì tôi đang có, thì với TÌNH YÊU, tôi làm lại từ đầu“…

Hoan Nguyen, 27.09.2011
Viết tặng một người

Sunday, 28 August 2011

ĐI MỘT NGÀY ĐÀNG…

Nghỉ hè – cụm từ quen thuộc và dường như đó là khái niệm rất đỗi bình thường ở trời âu, dẫu mình là khách thập phương xa lạ, dầu muốn dầu không, mình cũng được hít thở luồng không khí và chút gì đó bị „vùi“ trong nền văn hóa của họ, thế là người đi, ta cũng bước…

Chuyến đi được xem là mong đợi nhất trong năm, đó là cuộc hành trình về Madrid, nơi tổ chức sự kiện đại hội giới trẻ thế giới (WYD, 16-21.2011). Ngày mong chờ rồi cũng đến, bốn phương tụ về, Madrid mênh mông hoa lệ cũng trở nên chật chội, đâu cũng thấy bóng dáng của bạn trẻ, cười cười nói nói, đủ ngôn ngữ, sắc thái, văn hóa…Madrid trở thành mái nhà chung như vòng tay giang rộng, ôm ấp, chở che những khách thập phương.

Thời tiết tháng 8 ở Madrid quả là khắc nghiệt, nóng rát bỏng da, thế mà từng đoàn người vẫn vui tươi, hớn hở, đón nhận, tham gia các sự kiện của đại hội thật nồng nhiệt với một con tim cháy bỏng. Những tiếng hô vang chào mừng Đức Thánh Cha Benedict XVI; người người trong lòng tràn ngập niềm vui khi được tận mắt nhìn thấy vị cha chung đáng kính Benedict XVI, có cả những giọt nước mắt lăn dài vì niềm hạnh phúc tràn dâng.

Thời tiết ở Madrid cũng đỏng đảnh chẳng khác gì cô gái 16 tuổi, mưa nắng thất thường. Sau nắng là giông tố, giông tố qua đi, nắng nóng lại quay về gần. Tại sân bay Cuatro Vientos, các bạn trẻ đã kiên nhẫn dưới sự thiêu đốt của nắng nóng, đội mưa, chịu gió rét để được nghe những lời giảng huấn của Vị Cha Chung, để thờ lạy Thánh Thể, để được đắm chìm trong tình yêu vô bờ của Thiên Chúa và của tha nhân.

Với tình yêu Thiên Chúa, tại đây và ngay lúc này, mọi ngăn cách mà con người vô tình hay cố ý tạo ra để làm rào cản, ngăn chặn mối hiệp thông giữa người với người được xóa bỏ, mọi người lúc này chỉ còn một lòng một ý chiêm ngắm và trải nghiệm phút giây linh thiêng có một không hai trong cuộc đời mình. Đúng là „tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hòa bình công lý đã giao duyên“ (x.Tv 85, 11).

Với con mắt trần tục, chắc chắn có người đã gọi những bạn trẻ này, trong đó có tôi là điên, chỉ có điên mới làm những điều khác người như thế. Chẳng ai dại gì lại đội nắng nóng, mưa, gió lạnh.., để quy tụ, gặp gỡ, hát hò giữa một khoảng không bao la như thế. Nếu có người nghĩ thế cũng chẳng sao, vì họ điên thật, họ trở nên điên dại vì Đức Kitô (x. 1Cr 1, 27) đó thôi!

Bước đi để tới đích, mở mắt nhìn để thấy rõ…nhưng cũng nên khép kín bờ mi để thấu hiểu lòng mình. Những ngày tham dự WYD 2011, bản thân tôi giống như đã chạm vào ngưỡng cửa thiên đường vậy! Chắc chắn một điều những ký ức này sẽ cư ngụ lại trong tôi bao lâu tôi còn hiện diện trên thế gian này, và tôi tin rằng, nếu bạn đã được kín múc ơn thiêng từ một kỳ đại hội WYD, bạn cũng có cảm nhận như tôi vậy.

28.08.2011

Tuesday, 26 July 2011

„TIẾU NGẠO GIANG HỒ“

Mùa hè… chờ  mãi rồi cũng đến, đến rồi lại thấy nó trôi nhanh qúa, mới đó mà nay đã là những ngày cuối tháng bảy rồi…Mong ước hè đến để có được những ngày nghỉ ngơi, xếp bút nghiên đại sự cho thảnh thơi đầu óc…nhưng không ngờ lại phải chiến đấu ở mặt trận khác…luyện chưởng!!!

Một vài bộ phim xem qua không để lại ấn tượng, nhưng xem hết bộ phim „Tiếu ngạo giang hồ“, tự nhiên ngộ ra nhiều điều.

Hầu hết các tiểu thuyết kiếm hiệp Trung Hoa, sau đó được dàn dựng thành phim, các tác giả đều xây dựng cốt truyện dầu muốn dầu không, lúc tỏ tường, lúc ám chỉ đều có tư tưởng của ba triết thuyết lớn Nho - Lão - Phật, có thể nêu một vài điểm chính:

Nho học đề cao tam cương, ngũ thường và xây dựng hình ảnh người quân tử như hình mẫu để mọi người nhắm đến. Đức tính của người quân tử là Nhân Trí Dũng. Trở thành người quân tử, tức là trở thành bậc thánh nhân, hiền triết. Để xây dựng một xã hội an hòa, mọi người quý yêu nhân nghĩa, cần phải có một minh quân.

Trong khi Lão học xem Đạo là con đường, là Thực Tại Tối Hậu, là khởi nguyên và là cùng đích của vũ trụ vạn vật, cũng có nghĩa là mẹ của muôn loài. Con người cần sống hòa hợp với thiên nhiên và tạo hóa, tuân theo quy luật của thiên nhiên, tu luyện để sống lâu và gần với Đạo. Người đạt Đạo chính là bậc quân tử.

Phật học nhìn nhận đời là vô thường, vô ngã nên con người phải chịu khổ. Mọi sự khổ đều phát xuất bởi lòng dục và vô minh.  Một khi dứt được những nguyên nhân đó thì con người có thể thoát khỏi vòng sinh tử. Điều làm cho chúng sinh còn vướng mãi trong vòng sinh tử được nhà Phật giải thích bằng thuyết Duyên khởi. Chấm dứt luân hồi, vòng sinh tử đồng nghĩa với việc chứng ngộ Niết bàn. Theo Tứ diệu đế, con đường dẫn đến Niết bàn là Bát chánh đạo.

Trở lại „Tiếu ngạo giang hồ“, khởi đi từ bí kiếp truyền lại của nhà họ Lâm gọi là "Tịch tà kiếm pháp", người luyện được kiếm pháp này có thể sở hữu tốc độ nhanh như chớp, võ công làm mưa làm gió chốn võ lâm.

Ý tưởng bá chủ võ lâm đã làm quay cuồng những kẻ hám danh, hám lợi, ích kỷ, nhỏ nhen, dấy lên từng cuộc tàn sát lẫn nhau giữa các cá nhân và các môn phái.

Vì tước hiệu „Thiên hạ đệ nhất“ những kẻ tiểu nhân đội lốt quân tử với những toan tính hiểm ác đã lôi kéo nhiều người vào vòng sinh tử oan khiên. Kẻ ngụy quân tử huênh hoang dạy đời, người tốt lại bị hiểu lầm, bị truy đuổi.

Qua những cuộc tương tàn này, người ta nhận biết được ai thiện, ai ác; ai chánh, ai tà; ai quân tử, ai tiểu nhân. Và cuối cùng, mọi sự đều sáng tỏ, thiện ác phân minh, chánh tà hiện rõ. Người quân tử để lại tấm sáng ngời về sự độ lượng, bao dung, biết nhân nghĩa, phải quấy…  Kẻ tiểu nhân tư lợi hẹp hòi, lòng dạ toan tính, tham lam rồi cuối cùng cũng bị diệt vong… Đây có thể là một kết thúc tốt mà mọi người xem đều mong đợi. Dụng ý và sự kết thúc có hậu này chắc chắn là tư tưởng của Nho học rồi.

Quan trọng nhất là nội dung xuyên suốt của cốt truyện, điều này không thể loại bỏ những tình tiết đan xen làm cho kết cấu phim logic và cuốn hút người xem. Chỉ tiếc rằng những đan xen ấy lại chính là mối thù hận giữa các môn phái, giữa các cá nhân. Đến đây, khán giả lại được ngộ ra sự kỳ diệu của giáo lý nhà Phật: „Lấy oán báo oán, oán oán chất chồng. Lấy ân báo oán, oán oán tiêu tan.”

Nhân vật chính của phim: Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh – cặp uyên ương trai tài gái sắc nổi lên như những tượng đài để mọi người ngước nhìn, thán phục. Từng là kẻ thù không đội trời chung, hai người trở thành cặp tình nhân, vượt qua những mối rào cản, họ đã bảo vệ được tình yêu trong sáng, vị tha và giàu tình người. Bỏ qua nỗi oan nghiệt oán oán chất chồng, bỏ qua quyền lực danh vọng, hai người chọn cuộc sống ngao du sơn thủy, nhàn tản tiêu dao, trọn đời bên nhau mãi tấu khúc „Tiếu ngạo giang hồ“ bất hủ. Đến đây, nếu tinh ý một chút người xem đã thấy tư tưởng Lão học hiện rõ.

Xem xong, phải công nhận bộ phim này quá hay, diễn viên đẹp, tình tiết lý thú, những góc quay, hình ảnh trong phim thật tuyệt. Hơn nữa khúc „Tiếu ngạo giang hồ“ đúng là nghe mãi không chán…Tự nhiên vạn bối này cũng muốn tìm một…Nhậm Doanh Doanh nào đó kết duyên „sắt cầm“, bỏ lại „mái đình, làng biển“ để thỏa chí tang bồng…nhưng trộm nghĩ không biết mình sẽ để lại chiếc „áo Dòng và cuốn sách Kinh“ cho ai đây…???!!!

26.07.2011

Friday, 8 July 2011

CÓ HAY CHĂNG „MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY“?

„Một ngày như mọi ngày“, sao bỗng dưng hôm nay lại khác thế? Bình minh đến muộn chăng? Không phải! Nhịp thời gian xoay vần, sao mặt trời lại lỡ hẹn được chứ? Tiếng chim vẫn hót, dòng nước vẫn chảy trong con suối nhỏ bên nhà, những nhánh liễu mềm mãi vẫn sải bóng thướt tha…Tại sao lại khác nhỉ?

Cuối cùng tôi cũng tìm được câu trả lời: Thường thì con người chịu tác động bởi ngoại cảnh, nhưng đôi lúc ngoại cảnh lại chịu sơn phết những gam xám buồn bởi những người vốn mang tâm sự, vì „người buồn cảnh có vui đâu bao giờ“, tiền nhân đã nói thế! Nhưng thật ra tâm trạng tôi cũng không đến nỗi buồn, vì chẳng có lý do gì để buồn, nhưng tự nhiên thấy người uể oải, thân nặng nề, tâm hồn trống trải…sao lại trống trải đến thế?

Như thường lệ, những bản tình ca trước đây mình thích, cứ mỗi lần buồn hay có chuyện gì căng thẳng, nghe một vài bài, niềm vui đã chợt đến, „và con tim cũng đã vui trở lại“; nhưng hôm nay nghe mãi, nghe hoài mà tâm hồn vẫn vô cảm, vẫn mênh mênh mang mang…

Nghĩ cũng lạ. Con người, giống như một mầu nhiệm chưa bao giờ được khám phá hết. Huyền bí. Lúc vui, lúc buồn, lúc dâng tràn niềm hạnh phúc, lúc lại thấy lòng trống vắng đến không ngờ.

Cuộc sống giống như một sân khấu đa chiều. Con người – những diễn viên bất đắc dĩ phải diễn cuộc đời mình trên sân khấu cuộc đời ấy: Cần có những lúc vui, hạnh phúc để thấy đời tươi đẹp, đáng sống. Có những lúc buồn, trống trải, bị bỏ quên để thấy đời cần có những bàn tay chia sẻ, nâng đỡ, có sự liên kết, mang tính xã hội. Có những lúc thành công để thấy những cố gắng, nỗ lực của mình được đền đáp. Cũng có những lúc thất bại để có thể cảm nghiệm được thế nào là ý chí vươn lên.

Cứ thế, có những đau khổ, bị bội phản để thấy được sự diện diện của niềm tin là cần thiết và quan trọng. Có những lúc tuyệt vọng, buông xuôi để nhận ra giá trị của niềm hy vọng mà tiến bước. Có những lúc trầm tư trong giây phút hiện tại để biết được tương lai cần gì và đích đến là đâu. Có những lúc vu vơ tưởng nhớ người này, bỗng dưng một loạt những ký ức đan xen của nhiều người lại đổ về, để thấy được quanh mình vẫn còn nhiều người thương yêu, quan tâm và dõi theo mình trong bước đường nhân sinh…

Từ một sự khác biệt của tâm trạng dường như tiêu cực hôm nay, tôi lại tìm ra được những điều khác biệt tích cực trong cuộc đời. Vì không chỉ con người mới huyền nhiệm mà cuộc đời của con người cũng huyền nhiệm không kém.  Bởi trong cuộc sống có rất nhiều điều bí ẩn và mới lạ để con người khám phá mỗi ngày. Mong rằng đừng lặp lại điệp khúc „một ngày như mọi ngày“ trong cuộc đời, nhưng là mỗi ngày tôi và bạn chọn được những niềm vui, đón nhận những điều mới, hạnh phúc và thành công.

08.07.2011

Friday, 20 May 2011

„VÔ DUYÊN“ HAY „HỮU DUYÊN“

Sáng nay ngồi buồn, những cảm xúc ùa về trong ký ức, tôi bỗng nhớ đến hình ảnh, giọng nói của một người…Vì „xa người, xa cảnh, xa bến cũ“ nên chuyện „diện đối diện“ bây giờ chỉ còn là dĩ vãng…Ngẫm nghĩ trong giây lát, đâu đó xuất hiện một vài ý tưởng, tuy có thể nông cạn, thô sơ nhưng cũng không ngại ngùng chấp bút ghi lại, biết đâu, có thể sau này nó sẽ trở thành „kỷ niệm lần giở trong kỷ niệm“ chăng?

Mặc dầu xa cách về không gian, môi trường sống, văn hóa, ngôn ngữ… nhưng trong địa hạt tinh thần, chắc chắn ít có ranh giới, ngoại lực hay khoảng cách nào có thể ngăn cản, chia cắt tính liên đới của con người. Chuyện „anh ở đầu sông, em cuối sông“ không còn là vấn đề, vì người xưa có câu: „Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng“ hay „tuy không giáp mặt mà lòng vẫn nhớ thương“ là gì!

Nếu một chiếc lá, là một vật vô tri, lúc lìa cành, tự mình hóa kiếp, trở về với nguồn cội còn bịn rịn với nắng chiều, làn mây thoảng, ngọn gió xuân; với tình bằng hữu sâu nặng, tình huynh muội trong mối tương giao họ hàng "lá" của mình, rồi xao xuyến, chao nghiêng nói lời tiễn biệt, huống hồ là con người có lý trí và con tim, biết suy tư, biện biệt, có tấm lòng sâu thẳm, rộng lớn hơn cả đại dương; là đồng loại, lại không „đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu“ sao?

Nếu „ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau“, thì lúc này, con người, những thực thể cấu thành xã hội lại không thể hiện được bản chất „xã hội tính“ của mình sao? Nhiều người có thể bỏ ra một khoản tiền rất lớn để quảng cáo cho một sản phẩm chỉ xuất hiện một vài giây trên các phương tiện truyền thông. Chẳng lẽ chúng ta không thể hào phóng để một hình ảnh, một giọng nói, một kỷ niệm, một con người cụ thể nào đó xuất hiện qua vùng ký ức của mình miễn phí, mà con người đó thì có giá trị hơn vật chất gấp bội phần?

Trong cuộc sống đôi lúc cũng cần có những tình cờ, ngẫu nhiên, để làm gia vị cho cuộc đời thêm đẹp. Nhưng trong mối tương quan giao tế, cần có những người đi bước trước, chìa bàn tay kết tình thân ái với người đồng loại. Chúng ta không thể „gặp nhau làm ngơ“ hay „vô duyên“ với tha nhân. Ngược lại hãy „hữu duyên“ với họ trong mọi chi tiết nhỏ của cuộc sống: „Hữu duyên“ trong lý trí, trong tình cảm, trong tình liên đới, trong sự đồng cảm, hiểu biết và vị tha; trong sự quan tâm, động viên, nâng đỡ; trong tình yêu thương thật lòng với một con tim độ lượng và bao dung.

Nhớ, thương, yêu…là những yếu tố thuộc bản chất con người, khi thể hiện một trong những yếu tố đó, con người đang chứng minh mệnh đề „tôi hiện hữu trong tha nhân và tha nhân hiện hữu trong tôi“. Ngày xưa, Khổng Tử từng ấp ủ xây dựng xã hội trần thế theo phương châm: „Tứ hải giai huynh đệ“. Đó là một lời mời gọi, một điều mong ước, một cái đích của Khổng Tử trong việc xây dựng một xã hội an hòa và mọi người biết qúy trọng Nhân Nghĩa. Tôi và bạn cũng được mời gọi cùng chung tay góp phần tài năng, trí lực và con tim của mình để xây dựng xã hội mà Khổng Tử mong ước ngày xưa trở thành hiện thực trong thời đại hôm nay.

20/05/2011

Thursday, 19 May 2011

SONG THUYẾT CHÀO ĐỜI!

Suốt một thời gian dài, người ta sùng thượng và quá đề cao lý trí. Đến thời cận đại, Descartes và Kant, hai triết gia tiên phong đặt lại giá trị của lý trí bằng “hoài nghi có phương pháp” và “phê bình lý trí ”.

Descartes xuất hiện, ông muốn trả lại cho triết học nội dung chính xác và minh bạch (claire et distincte). Vì vậy, ông cũng muốn xây dựng triết lý trở thành khoa học chính xác và minh bạch. Vì thế, ông hoài nghi tất cả nhưng hoài nghi một cách có phương pháp. Thế nhưng, có một điều ông không thể hoài nghi đó là: “Cogito ergo sum: tôi suy tư nên tôi hiện hữu”. Theo ông, suy tư và hiện hữu thuộc hồn nên chắc chắn (hồn và xác được Descartes coi như hai thực tại song song). Ông đồng hoá hồn và suy tư là một, khả năng suy tư chứng minh hồn hiện hữu.

Từ đó làm tiền đề cho ông kết luận: khả năng độc đáo của hồn là suy tư, ông cho rằng những gì có trong trí mới là thực, những gì không có trong trí tôi thì coi như không có. Vì ở điểm này mà thuyết Duy tâm được nảy sinh.

Trái lại, Kant cho rằng, khi con người - chủ thể quan sát một đối vật, chúng ta chỉ biết được hiện tượng (phenoméne) bên ngoài bằng giác quan, còn vật tự thân (nouméne) chúng ta không thể biết được.

Theo Kant, hiện tượng nằm trong không gian và thời gian, nhưng không gian và thời gian tiên thiên, chúng có trong đầu tôi, tức bỏ vào những phạm trù có sẵn trong đầu tôi. Do đó, khi tôi quan sát sự vật, tức đưa sự vật vào những phạm trù tiên thiên trong đầu rồi mới biết cái đó là gì . Vì điểm này mà Kant mở đường cho Duy tâm.

Mặt khác, theo Kant, chúng ta chỉ biết được hiện tượng của sự vật, còn vật tự thân, chúng ta không thể biết. Chúng ta biết được sự vật là nhờ hồn, nhưng ở đây ta chỉ biết được vật bằng sờ mó, cân đo, đong đếm. Vì thế, chúng ta chỉ dừng lại ở sự vật. Điều này đã làm tiền đề cho thuyết Duy vật: Tất cả chỉ là vật chất, chỉ vật chất mới thực hữu và Duy vật thuyết cũng được manh nha từ đó.

Tóm lại, sự xuất hiện của Descartes và Kant được coi như cuộc cách mạng “Copernic” về tư tưởng triết học. Nhân loại ghi nhớ công lao to lớn của hai ông, nhưng cũng rất buồn vì từ triết học của hai ông mà đẻ ra nhiều thứ “duy” về sau, dẫn đến chối bỏ sự hiện hữu của Thượng Đế cũng như vai trò của Ngài trong vũ trụ này.

NVH

Saturday, 23 April 2011

NHỊP BA CỦA NIỀM VUI

Thời gian, sự kiện và mầu nhiệm là những mắt xích biến những điều không thể thành có thể, cụ thể:

Mùa chay chỉ còn tính bằng giờ, có nghĩa là Tuần Thánh cũng sắp qua và niềm vui Đức Kitô phục sinh đang cận kề. Tối nay niềm vui Đức Kitô Phục Sinh sẽ vỡ òa trong lòng các tín hữu, trong đó có bạn và có tôi.

Cầu mong tất cả mọi người mừng lễ Phục Sinh tràn đầy niềm vui và ân sủng của Đức Kitô. Đây là thời khắc xiềng xích tội lỗi được tháo cởi, lối vào cõi trường sinh đã được khai mở và Chủ Nhân nước trời đang chờ đón những ai thực sự mặc con người mới trong Đức Kitô, Đấng đã chiến thắng tội lỗi và sự chết để bước vào vinh quang.

Bạn và tôi – được mời gọi làm người – đó là một phép lạ, được mời gọi làm con Thiên Chúa, qua bí tích Rửa tội và gia nhập Hội thánh, đó là một chọn lựa, đồng thời là một ân ban; được Thiên Chúa, qua Đức Kitô cứu chuộc, đó là một mầu nhiệm mà lý trí con người không phải ai cũng hiểu thấu.

Vì thế, hãy sống, hãy tin tưởng, chiêm nghiệm, phó thác vào Thiên Chúa và trở nên “hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện”.

Chiều thứ 7 TT, 23/04/2011