Friday, 25 January 2013

MÙA ĐÔNG CỦA ANH


Mây mù bao phủ, làn sương rơi
Hoa tuyết bay bay trắng ngợp trời
Buốt giá con tim miền xứ lạnh
Bờ môi se sắt kém màu tươi
Bắc cầu, nối nhịp về xưa ấy
Cố quận in sâu chẳng chút lơi
Dạo bước, rong chơi miền ký ức
Ngày xưa hơi ấm đã xa rời?!

21.12.2012

NƠI MÙA THU ĐI QUA


Thu đến ngày nao tỉnh giấc mơ
Vàng cây, xanh lá quyện sương mờ
Buồn vương trong gió cành hoa trắng
Dạo bước, tiều phu lòng vẩn vơ.
Thu hết, mùa qua rơi rụng lá
Nhánh khô, cành gãy dáng bơ phờ
Xa xa thấp thoáng làn sương mỏng
Trùng điệp đồi cao họa nét thơ.

 24/11/2012

Tuesday, 11 September 2012

ĐƯỜNG NÀO CHÚNG TA ĐI?


Khi nói đến xuất hành, khởi sự một chuyến đi, đi đâu, có nghĩa là chúng ta đã tìm thấy đường, biết đường, đích đến, thời gian bao lâu, không gian rộng hẹp của con đường như thế nào. Nhưng có những lúc chúng ta đi mà không biết đi về đâu, vô phương, vô định, cũng chẳng biết nơi nào là đích đến, chốn nào sẽ dừng chân.

Nếu ai muốn bắt đầu một chuyến đi, xuất phát lại hay tìm một ngã rẽ cho cuộc đời, đừng lo đường nào mình sẽ đi, vì Lỗ Tấn từng xác quyết: „Trên thế giới này làm gì có đường, người ta đi mãi thành đường đấy thôi“.

Đi nhiều nên thành đường, bởi vậy, có nhiều con đường, có nhiều đích đến, có nhiều ngã rẽ và cũng có muôn nẻo lối đi:

Ai muốn khởi đầu một sự kiện, một công việc, hãy chuẩn bị với tất cả khối óc, con tim, ý chí để đi đến bước đường thành công.
Ai muốn thiết lập một mối tương giao, hãy bước đi trên con đường kính trọng và thành thật với người mình sẽ gặp gỡ.
Ai khát khao kiếm tìm chân lý, đừng ngại phải xuôi ngược đường thiên lý vạn dặm.
Ai ước mong một điều sẽ trở thành hiện thực, hãy nhẫn nại bước đi trên con đường hy vọng.
Ai muốn yêu tha nhân như chính mình, hãy đi trên con đường tình yêu.
Ai muốn tha thứ và được tha thứ, hãy can đảm bước đi trên đại lộ hòa giải thênh thang.
Ai thấy lòng mình bất an vì những lỗi lầm, thiếu sót, hãy hối hận, ăn năn và bước đi trên con đường công chính.
Ai nghi kỵ, hẹp hòi, bất khoan dung hãy làm quen với lối mòn độ lượng, tha thứ.
Ai đóng chặt cửa lòng, nắm chặt đôi tay, hãy vui lòng đến với tha nhân bằng con đường chia sẻ, tương thân, tương ái.
Lão Tử từng nói: „Đài cao chín tầng khởi từ nhúm đất con, đi xa ngàn dặm khởi đầu một bước chân“. Vì thế, không có bước chân đầu tiên sẽ không có bước chân cuối cùng, không có khởi sự thì cũng chẳng có kết thúc. Bước chân nối tiếp bước chân sẽ làm nên cuộc hành trình, xa dần khởi điểm để hướng về đích đến, nơi đó thành công sẽ chờ đón chúng ta. Ước mong mọi người dù bất cứ đi đâu, trên con đường nào cũng bước đi với tinh thần cao nhất, hướng đến điều thiện hảo nhất và đạt được kết quả tốt nhất.

11/09/2012

Wednesday, 29 August 2012

Ôi, cuộc đời!


Trong cuộc đời, có rất nhiều trạng thái đối lập: vui - buồn, sướng - khổ, hạnh phúc - bất hạnh, vui mừng - cô đơn…

Nhưng ai cũng hy vọng rằng: không ai buồn mãi, cô đơn mãi, sầu khổ mãi, đói khổ mãi…Nghe những điệp khúc này, chắc có lẽ nhiều người rùng mình, nhưng đã là cuộc đời không thể thiếu điều này, mà cũng không thể dư tràn điều kia. Có hạnh phúc để ta quên đi những tháng ngày sầu khổ; có niềm vui để khỏa lấp những nỗi muộn phiền, cô đơn; có thành công để những cố gắng được đền đáp; có hạnh phúc để con tim được hân hoan và quên đi những lúc sầu vương, lẻ bóng; có sự giàu có, no đủ để con người được no thỏa, quên đi những lúc đói khổ, bươn chải trong dòng đời; có những ngày hè thênh thang để đáp đền cho những người chín tháng mài mực trên ghế giảng đường…

Còn rất nhiều, rất nhiều những trạng thái khác nữa trong cuộc đời, nếu thiếu những điều ấy, thiết nghĩ sẽ không có cụm từ: „Mầu nhiệm cuộc đời“. Vì thế „trường đời“ dài mãi, học thấu được chữ „đời“ cũng đã bầm dập tâm can…

“Ơn của Thầy đã đủ cho con“


Trong nỗi cùng khổ của kiếp người, có những lúc ta vùng vẫy, quằn quại, thương đau, kêu cứu, cần sự giúp đỡ của một ai đó, nhưng cuối cùng, lời kêu cứu của ta lọt thỏm giữa không trung, không hồi âm, không lời đáp trả, lúc đó có thể là tuyệt vọng chồng chất trong tuyệt vọng?

Bỗng dưng ta nghe được lời thì thầm của Đức Giêsu, như Ngài từng nói với thánh Phaolô: „Ơn của Thầy đã đủ cho con“ (2 Cr 12, 9). Lời thì thầm nhưng đủ mạnh, đủ để ta tin tưởng, và đủ để cứu ta ra khỏi trạng huống của sự cùng cực, hố sâu tuyệt vọng giờ đây được lấp đầy bằng niềm hy vọng, sự tin tưởng và bình an.

Thánh Phaolô, sau khi nghe được lời thì thầm của Chúa: „Ơn của Thầy đã đủ cho con“, đã mạnh mẽ xác tín: „Vì khi  tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh“ (2 Cr 12, 10). Thật vậy, thể xác đôi khi bạc nhược, yếu đuối, sợ sệt…nhưng lại dưỡng nuôi và ẩn náu trong đó một tâm hồn đầy nghị lực, luôn muốn vươn lên, đạp đổ mọi ràng buộc phần „con“ trong ngôi vị „người“, nhờ ân sủng của Thiên Chúa và ý muốn cứu độ của Ngài.

Hy vọng, khi nghe lời nói thì thầm của Đức Giêsu hôm nay, mỗi người trong chúng ta cũng có thể nói được như thánh Phaolô: „Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi“ (Gl 2, 20), vì mỗi người đều được „Thần Khí Chúa ngự trên mình“ (Lc 4, 18).

CHỮ TÂM


Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.

Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người :


-Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.

                                                     - Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:


- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.


Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.


 -St-



Friday, 3 August 2012

CẢM XÚC…


Cổ nhân nói không sai: „Ký ức là bao tử của tâm hồn“, những kỷ niệm vui, ta nhớ mãi, những kỷ niệm buồn, dù gột rửa mãi cũng khó phai! Vì thế mới có nhớ-thương-yêu-lưu luyến…đó cũng là những cung bậc của cảm xúc, những cảm xúc rất thật của con người, thiếu những cảm xúc này, con người đã không còn trọn vẹn?

Có những lúc cảm xúc thăng hoa, cả thế giới quá khứ ùa về trong ký ức, đầy tràn, hiện diện khắp mọi ngõ ngách của tâm hồn, tự nhiên con người cảm thấy yêu đời hơn, đáng sống hơn, hạnh phúc hơn; cảnh vật cũng có ý nghĩa và thân thiết hơn.

Nhưng tiếc thay, cũng có những lúc tâm hồn sầu não, gặp toàn nỗi buồn, lúc niềm vui và nụ cười vắng bóng, trước mặt là cả đại dương hiu quạnh, là sa mạc khô cằn của tình người, tình đồng loại, cảm thấy mình lẻ loi, nhỏ bé, mong manh.

Buồn - vui, hạnh phúc – cô đơn, thấy đời đáng sống - chán đời…là những cảm xúc thực tại của cuộc sống, nằm trong con người. Việc tạo ra cảm xúc hay chế ngự cảm xúc đều xuất phát từ con người, đôi khi do tác động của ngoại cảnh, của môi trường sống…

Như thế, con người vừa là tác nhân chủ quan vừa là khách thể khách quan của những cảm xúc trong cuộc sống, hy vọng chúng ta nhận được nhiều điều tích cực và giảm bớt những khiếm khuyết, tiêu cực, để thấy đời đáng sống, nghĩa là sống trong sự sung mãn của tình yêu, trong mối tương quan đồng loại thật khăng khít và dành cho nhau sự tôn trọng với phẩm giá cao quý của một nhân vị con người.

03.08.2012