Monday, 25 August 2014

NHỮNG CÁM DỖ Ở ĐỜI


Trong cuộc đời, có rất nhiều cám dỗ, những cám dỗ thường được kể tên nhất có thể là: Quyền lực, tình, tiền…Những người vì lý do nào đó, không thể tiếp cận tình, thao túng tiền, thì cũng còn chút quyền lực để bám víu.

Một chút quyền lực quèn thôi cũng làm người ta lên mày, nở mặt, lăng xăng, nhiệt tình quá mức. Họ cũng co, duỗi, chỉ tay năm ngón, cũng nói không với người này, ban phát ừ, có, được với người khác.

Thế mới hiểu được lòng người, khi người ấy là một người thuộc quyền, quanh năm chỉ biết làm theo lời người khác, họ rất khiêm nhường, dễ mến, nhưng khi được cất nhắc, được giao nhiệm vụ gì đó, sẽ biết họ thay đổi như thế nào!

Cũng dễ hiểu thôi, con người mà, luôn bị tham sân si…bám chặt, nếu không cố tình giũ bỏ mà cố vun vén, lấy bề, tạo thế, thì hậu quả là những chuỗi dài chuyện không đâu vào đâu đua nhau kéo tới.

Lúc đó, những người dưới quyền tha hồ chịu trận. Người dưới quyền như con quay trong lòng bàn tay họ. Người có chút quyền lực quèn cứ thế mà thao túng, thử nghiệm ý tưởng, nay thế này, mai đổi khác.

Khi thể hiện quyền lực, đôi khi họ dễ bị sa đà vào chuyện hám danh, trục lợi, ưa được người khác xưng tụng, nịnh nọt mình.

Cám dỗ quyền lực không chỉ có ở mọi cơ cấu xã hội trần thế, nhiều lúc nó còn len lỏi vào những chốn thánh thiêng, các tổ chức, hội đoàn của các tôn giáo. Vì là con người, mà đã là con người, thì có giới hạn, bất toàn, do đó, mọi chuyện không thể không xảy ra.

Từ một sự kiện thực tế phải đối diện, làm cho bần đạo này phải suy nghĩ, ưu tư chút. Hy vọng qua mấy dòng ngắn ngủi, có thể cảnh tỉnh được chính bản thân tránh vết xe đổ của người đi trước, nếu sau này, được giao nhiệm vụ gì đó, hãy tận tâm, tận lực phục vụ, giúp đỡ anh chị em trong sự khiêm nhường và kính trọng, khi mình thực thi chức quèn ấy…


25.08.2014

Monday, 28 April 2014

DẶM TRƯỜNG

Thương ai độc bước giữa dặm trường
Đêm buồn giá lạnh, buốt mù sương
Gối chiếc, đơn thân, hiu quạnh vắng
Sụt sùi cho vơi nỗi sầu thương
Trông về cố quận, phương xa ấy
Nỗi mong tin nhạn có còn vương?
Nơi đây vùi ẩn xuân xanh thắm
Nổi trôi trong cõi mộng vô thường! (14.3.2014)

Sunday, 13 October 2013

NGHỊCH LÝ...

Có nhiều nghịch lý ở đời, đôi khi ta thường gặp:

Dưới bước chân chẳng phải hoa hồng, thảm đỏ nhưng là gập ghềnh, quanh co, sỏi đá; cố gắng hết mình nhưng vẫn chưa chạm tới ngưỡng thành công; bị hiểu lầm chỉ vì quá nhiệt tình và chân thành, chiến lợi phẩm thu được là: bị ghét; là những quan tâm luôn được ghi địa chỉ đến mà chẳng bao giờ được hồi âm; là những thất hứa được bôi trơn bởi những lời êm tai; là những suy nghĩ, lo toan đè nặng hành động „quẳng gánh lo đi và vui sống"; là mong ước có một sức khỏe khả dĩ, trong một khoảng thời gian nhất định, để sống một cuộc sống bình thường nhưng chẳng được đền đáp và còn nhiều nghịch lý khác nữa. 

Tất cả những nguyên nhân ấy được giải đáp trong một chữ: ĐỜI, vì trong cuộc đời, tất cả mọi sự đều có thế xảy ra?!

Monday, 4 February 2013

NGÀY CUỐI NĂM…



Con người được sinh ra trong thời gian, mọi vui buồn, sướng khổ, hạnh phúc…tất cả những gì xảy ra trong cuộc đời của một con người đều có sự hiện diện của thời gian, ghi dấu thời gian, thời gian trở thành người bạn thân thiết, ghi lại những kỷ niệm, những thời khắc trọng đại của cuộc đời; nhưng đôi lúc lưu giữ cả những kỷ niệm buồn mà chủ nhân dù có muốn làm cho nó phai dấu thời gian cũng không thể!

Thời gian như người bạn, như người thư ký trung thành, tính sổ, „cộng số“ những việc làm tốt, nhưng liệu có „trừ“ những lỗi lầm khi ta mắc phải, có tẩy xóa những „nốt nhạc lạc điệu“ vô tình rơi rụng xuống dòng nhạc đời thường của một con người…?!

…thế là đã cận kề ngày cuối năm, sao thấy thời gian trôi qua nhanh quá…Những ngày qua đã là quá khứ, còn hôm nay, liệu trong cuộc đời của con người, còn bao nhiêu ngày được gọi là „hôm nay“? Ước gì „ngày hôm nay“ của cuộc đời mọi người luôn vui vẻ, tràn trề hy vọng khi bình minh đến, để rồi lúc đón cảnh hoàng hôn buông xuống lòng thư thái bình an và không phải hối tiếc vì đã làm được nhiều việc tốt, để ghi dấu thời gian và lưu lại mãi với thời gian…

Có như thế, tâm hồn mới háo hức đón ngày mới của cuộc đời, ngày được gọi là „hôm nay“ trong tương lai, cụ thể là „ngày mai“. Xin chúc tất cả các Bạn Năm Mới vui khỏe, bình an, hạnh phúc, thành đạt và lúc nào cũng có ngày „hôm nay“ trong cuộc đời thật ý nghĩa, để lại ngày hôm nay của đời mình như một dữ liệu tốt, để ngày mai, trong tương lai, thế hệ trẻ tiếp bước…

30.12.'12

Friday, 25 January 2013

MÙA ĐÔNG CỦA ANH


Mây mù bao phủ, làn sương rơi
Hoa tuyết bay bay trắng ngợp trời
Buốt giá con tim miền xứ lạnh
Bờ môi se sắt kém màu tươi
Bắc cầu, nối nhịp về xưa ấy
Cố quận in sâu chẳng chút lơi
Dạo bước, rong chơi miền ký ức
Ngày xưa hơi ấm đã xa rời?!

21.12.2012

NƠI MÙA THU ĐI QUA


Thu đến ngày nao tỉnh giấc mơ
Vàng cây, xanh lá quyện sương mờ
Buồn vương trong gió cành hoa trắng
Dạo bước, tiều phu lòng vẩn vơ.
Thu hết, mùa qua rơi rụng lá
Nhánh khô, cành gãy dáng bơ phờ
Xa xa thấp thoáng làn sương mỏng
Trùng điệp đồi cao họa nét thơ.

 24/11/2012

Tuesday, 11 September 2012

ĐƯỜNG NÀO CHÚNG TA ĐI?


Khi nói đến xuất hành, khởi sự một chuyến đi, đi đâu, có nghĩa là chúng ta đã tìm thấy đường, biết đường, đích đến, thời gian bao lâu, không gian rộng hẹp của con đường như thế nào. Nhưng có những lúc chúng ta đi mà không biết đi về đâu, vô phương, vô định, cũng chẳng biết nơi nào là đích đến, chốn nào sẽ dừng chân.

Nếu ai muốn bắt đầu một chuyến đi, xuất phát lại hay tìm một ngã rẽ cho cuộc đời, đừng lo đường nào mình sẽ đi, vì Lỗ Tấn từng xác quyết: „Trên thế giới này làm gì có đường, người ta đi mãi thành đường đấy thôi“.

Đi nhiều nên thành đường, bởi vậy, có nhiều con đường, có nhiều đích đến, có nhiều ngã rẽ và cũng có muôn nẻo lối đi:

Ai muốn khởi đầu một sự kiện, một công việc, hãy chuẩn bị với tất cả khối óc, con tim, ý chí để đi đến bước đường thành công.
Ai muốn thiết lập một mối tương giao, hãy bước đi trên con đường kính trọng và thành thật với người mình sẽ gặp gỡ.
Ai khát khao kiếm tìm chân lý, đừng ngại phải xuôi ngược đường thiên lý vạn dặm.
Ai ước mong một điều sẽ trở thành hiện thực, hãy nhẫn nại bước đi trên con đường hy vọng.
Ai muốn yêu tha nhân như chính mình, hãy đi trên con đường tình yêu.
Ai muốn tha thứ và được tha thứ, hãy can đảm bước đi trên đại lộ hòa giải thênh thang.
Ai thấy lòng mình bất an vì những lỗi lầm, thiếu sót, hãy hối hận, ăn năn và bước đi trên con đường công chính.
Ai nghi kỵ, hẹp hòi, bất khoan dung hãy làm quen với lối mòn độ lượng, tha thứ.
Ai đóng chặt cửa lòng, nắm chặt đôi tay, hãy vui lòng đến với tha nhân bằng con đường chia sẻ, tương thân, tương ái.
Lão Tử từng nói: „Đài cao chín tầng khởi từ nhúm đất con, đi xa ngàn dặm khởi đầu một bước chân“. Vì thế, không có bước chân đầu tiên sẽ không có bước chân cuối cùng, không có khởi sự thì cũng chẳng có kết thúc. Bước chân nối tiếp bước chân sẽ làm nên cuộc hành trình, xa dần khởi điểm để hướng về đích đến, nơi đó thành công sẽ chờ đón chúng ta. Ước mong mọi người dù bất cứ đi đâu, trên con đường nào cũng bước đi với tinh thần cao nhất, hướng đến điều thiện hảo nhất và đạt được kết quả tốt nhất.

11/09/2012